Chồng hiền, tình cảm nhưng khiến mẹ con tôi đau khổ nhiều lần

Tôi 30 tuổi,chồng 35 tuổi. Tôi quen anh từ năm thứ nhất đại học. Chúng tôi quê ở hai tỉnh khác nhau,yêu 4 năm và cưới được gần 6 năm,có hai bé trai,một bé gần 5 tuổi,một bé 8 tháng tuổi. Hiện nay chúng tôi sinh sống ở quê cùng bố mẹ chồng. Chồng tôi bản chất là người hiền lành nhưng nghiện cờ bạc. Trước khi kết hôn,thời gian tôi dành cho anh không nhiều. Cuộc sống sinh viên khó khăn,tôi vừa đi học vừa đi làm,không hiểu hết được cuộc sống của anh. Lúc đó,tôi suy nghĩ đơn giản lắm,thương yêu nhau chân thành là đủ rồi,những thứ khác sẽ cố gắng được.

Quen nhau 4 năm,tôi nghe mong manh và cảm nhận hình như anh thích chơi bài bạc,hỏi thì anh luôn chối và tôi tin. Sau đó ít thời gian chúng tôi kết hôn. Về ở quê chồng,tôi mới biết tệ nạn bài bạc rất nhiều. Mọi người ở nơi đây cho đấy là bình thường. Sống cùng nhà tôi mới vỡ lẽ anh nghiện cờ bạc,không từ bỏ được. Không biết bao nhiêu đêm thức chờ chồng,có những đêm bụng bầu to mà tôi lang thang đi tìm anh về. Khi mang bầu bé thứ nhất được 8 tháng,có chút tiền tích góp chờ sinh con,tôi đành đưa anh trả nợ.

Anh hứa,tôi lại tin. Điệp khúc ấy lặp đi lặp lại. Đến giờ tôi vẫn không hiểu tại sao mình dễ tin anh như thế. Bố mẹ chồng cho vốn chúng tôi mua xe tải chạy tuyến Bắc Nam,tiền bạc kiếm được anh nướng vào những canh bạc phần nhiều. Trước kia anh cũng học cao đẳng nhưng lại không muốn đi làm thuê,có chăng anh chỉ thích nghề lái xe đường dài. Gần đây,mọi người nói anh vẫn bài bạc nhưng khi hỏi anh bảo từ bỏ lâu rồi,tôi không còn tin lắm.

Không chỉ cờ bạc mà lô đề,bong banh anh cũng rất ham,số tiền mất cũng lớn: vài triệu,vài chục triệu rồi vài trăm triệu đồng. Tôi đã khuyên anh rất nhiều,nhẹ có,nặng có mà cuối cùng hứa chỉ là hứa thôi. Tôi không thể nào quên những lần anh hứa,khóc. Có đêm khuya đến 3h sáng anh không về,gọi không nghe máy,mẹ con bế nhau bỏ đi khi trời mưa gió,mặc kệ tất cả. Anh đi tìm,rồi khóc,rồi lại xin tha thứ. Tôi cũng không còn nhớ bao nhiêu lần mang tiền đi trả nợ cho anh,mong anh có cơ hội làm lại từ đầu để con có đủ cha và mẹ. Trong khi đó mấy mẹ con tằn tiện không dám chi tiêu nhiều.

Phải nói thêm là gia đình chồng tôi cũng có điều kiện,anh là con trai út,bé đến lớn chưa phải vất vả. Tôi nghe mọi người nói thời thanh niên anh cũng chơi bời nhưng vì hai tỉnh khác nhau,tôi không biết được. Tôi luôn nỗ lực cố gắng,tự lực thi vào cơ quan nhà nước ở huyện. Tôi cũng biết chăm lo nhà cửa,con cái tương đối ổn,biết đối nhân xử thế. Vợ chồng tôi được ông bà nội giúp đỡ nhiều nên xuất phát điểm thuận lợi hơn gia đình khác,vậy mà giờ đây không có gì. Tôi không mong giàu sang,chỉ mong có một gia đình đầm ấm đúng nghĩa,nghèo chút cũng được mà sao khó đến thế.

Trước đây,anh còn dùng chất kích thích,cũng hứa sẽ từ bỏ. Tôi nghi ngờ,theo dõi và tận mắt chứng kiến anh đang hút. Trời đất như sụp đổ dưới chân,tôi nghẹn ngào không nói được câu gì. Rồi anh lại nói chất đó không gây nghiện lắm,chỉ làm cho anh tỉnh ngủ những lúc mệt phải lái xe đường dài. Thì ra anh đã dùng nó mấy năm rồi. Mới cách đây vài hôm thôi,anh hứa sẽ từ bỏ tất cả để làm lại từ đầu,tôi không tin lắm,nhưng vẫn cố động viên anh mạnh mẽ đứng lên. Sự thật thì anh vẫn đi đánh bài tiếp,đi đôi ba hôm mà nợ gần 30 triệu đồng. Tôi nghe người ta nói lại,còn tất nhiên anh không nhận.

Anh luôn như thế,trừ khi bắt tận tay mới không chối cãi,còn không sẽ phủ nhận đến cùng. Con số thực tế bây giờ nợ nần bao nhiêu,anh không nói. Tôi cũng không hỏi vì không còn khả năng trả nợ nữa. Muốn anh đổi nghề khác mà anh chỉ thích lái xe. Tôi nghĩ,do bản thân là chính,cũng rất nhiều người theo nghề lái xe họ vẫn chắt chiu,chịu khó làm ăn,không chơi bời. Thói hư,tật xấu này của chồng có lẽ sẽ chung sống với anh ấy cho đến hết cuộc đời.

Đến giờ tôi ngẫm chồng không quan tâm tới cuộc sống,tương lai của mình thì đừng mong anh ấy nghĩ tới vợ con,tương lai,hạnh phúc của gia đình này. Anh ấy không thể làm điểm tựa mà còn khiến tôi phải vất vả,lo nghĩ,gầy mòn. Mọi thứ giờ đi quá xa,vượt qua giới hạn chịu đựng rồi,tình cảm vợ chồng cũng nhạt nhòa theo,tôi còn thương anh vì tình nghĩa. Tôi nghĩ cũng có lúc chồng hứa thật lòng,muốn làm lại thực sự nhưng như có "ma đưa lối" lại mò vào bài bạc,ngồi vào là quên hết mọi thứ. Muốn giữ gia đình cho con lắm nhưng đánh đổi cuộc đời mình và hai con lấy một người chồng bài bạc,hút hít,một người cha như vậy liệu có nuôi dạy được con nên người?

Gần 6 năm qua,tôi cũng nhiều lần nghĩ đến giải pháp cuối cùng là ly hôn nhưng không đủ bản lĩnh để làm. Nếu ly hôn,lương công chức của tôi chắc chỉ đủ điều kiện nuôi một cháu. Trong khi tôi muốn nuôi cả hai con,ở quê cũng khó tìm việc làm thêm. Tôi biết có thể ra tòa yêu cầu anh trợ cấp nuôi con,nhưng nếu trường hợp xấu nhất anh không thể thì hai con sẽ rất thiệt thòi. Nghĩ đến gia đình chia lìa,tôi thấy lòng mình tan nát. Xin nói thêm,bố mẹ chồng tôi rất tốt,thương con thương cháu. Tôi rất thương và kính trọng bố mẹ chồng. Anh là người hiền lành,có thời gian ở nhà cũng làm việc nhà,chăm sóc con. Anh là người chồng tình cảm,ân cần với vợ. Hai cháu cũng rất yêu bố. Chính vì điều này,mỗi lần anh phạm sai lầm tôi không dứt bỏ được. Ly hôn rồi anh sẽ sống tiếp ra sao,hay càng u mê,lầm đường lạc lối?

Gia đình khuyên bảo và tôi cũng nói chuyện thẳng thắn với anh rất nhiều về vấn đề gia đình tan vỡ khi anh cứ như vậy,cho anh biết bao nhiêu cơ hội rồi đâu vẫn vào đấy. Phải làm thế nào để anh thức tỉnh về với gia đình? Thực sự bài bạc đã dính vào là không thể từ bỏ? Giờ đây tôi rối bời,không biết đi hướng nào là đúng. Tôi cũng muốn giữ gia đình lắm nhưng không thể cả đời cứ lay lắt,dai dẳng thế này.

Liệu việc duy trì hôn nhân có phải là điều tốt nhất hay không? Hay sự chấm dứt sẽ tốt hơn,giải thoát cho tôi và con,mở ra một con đường mới? Tôi cần lời khuyên,nhất là suy nghĩ của những anh đang như chồng tôi và những người phụ nữ đã,đang trong hoàn cảnh của tôi lúc này.

Huyền Ngân